Thứ Tư, 11 Tháng Giêng, 2023

Bài thơ Ông đồ

Hơn sáu mươi năm qua, bài thơ Ông đồ luôn để lại những rung cảm trong lòng khách yêu thơ. Nhà nghiên cứu Vương Trí Nhàn nhận xét:

“Một thứ dư ba kỳ lạ. Ý ở ngoài lời. Và càng đọc, người ta càng thấy mình không chỉ thương cảm với một lớp ông đồ hay chữ nay quá thời lạc lõng, mà còn cảm thấy bùi ngùi trước tất cả những gì tốt đẹp, bị thời gian đẩy vào quên lãng…

Chỉ bằng một bài thơ nhỏ 25 câu, 100 chữ, ông đã ghi lại được một hình ảnh đã qua đi cùng lịch sử, để nó có thể vĩnh viễn tồn tại trong tâm tưởng nhiều thế hệ bạn đọc. Và đó chính là sức mạnh kỳ lạ đến ma quái của thơ ca, của văn chương…”

Thực thế, bài thơ nhẹ nhàng mà mỗi lần đọc lên đều lắng đọng trong lòng người đọc như nỗi niềm tác giả: có cái gì lâng lâng như một tiếng thở dài, rưng rức một nỗi ngậm ngùi.

Lá vàng, mưa bụi. Tất cả đều trĩu nặng những ưu tư, xót xa, nuối tiếc

Trong nỗi niềm ấy, BBT Quán Văn xin ghi lại ở đây bài thơ Ông Đồ cùng các bản dịch ra tiếng Ý, tiếng Anh, tiếng Pháp… để bạn đọc thưởng lãm cùng với lời chúc một năm mới an lành, thân tâm an lạc.

 

Ông đồ

 

Mỗi năm hoa đào nở

Lại thấy ông đồ già

Bày mực tàu giấy đỏ

Bên phố đông người qua.

 

Bao nhiêu người thuê viết

Tấm tắc ngợi khen tài

“Hoa tay thảo những nét

Như phượng múa rồng bay”.

 

Nhưng mỗi năm mỗi vắng

Người thuê viết nay đâu?

Giấy đỏ buồn không thắm;

Mực đọng trong nghiên sầu…

 

Ông đồ vẫn ngồi đấy,

Qua đường không ai hay.

Lá vàng rơi trên giấy;

Ngoài giời mưa bụi bay.

 

Năm nay đào lại nở,

Không thấy ông đồ xưa.

Những người muôn năm cũ

Hồn ở đâu bây giờ ?

 

Vũ Đình Liên

 

Và dưới đây là bản dịch sang tiếng Pháp của chính tác giả Vũ Đình Liên cùng với Mireille Gansel.

 

Le vieux lettré calligraphe

 

Chaque année s’ouvre la fleur du pêcher

On retrouve le vieux lettré

encre de chine, papier pourpre étalés

Sur un trottoir parmi tant de passants

 

Nombreux ils demandent une calligraphie

Puis prodigues des louanges s’extasient:

“Quel tour de main pour tracer ainsi des traits

Beaux comme un vol de dragon, une danse de phénix!”

 

Mais chaque année, on compte les absents

Où sont-ils ceux qui demandent une calligraphie

Le papier triste perd son éclat

L’encre sèche dans l’écritoire mélancolique…

 

Le vieux lettré est toujours assis là

Ils passent leur chemin – nul ne le voit

Sur le papier tombe la feuille jaune

Dans l’air vole la fine brume

 

Cette année elle s’ouvre de nouveau la fleur de pêcher

On ne retrouve plus le vieux lettré

Les hommes du temps passé

Où s’en sont-ils allés?

 

Traduction de Mireille Gansel et de Vu Dinh Liên

Và bản dịch sang tiếng Anh của Dr. Chat V. Dang:

 

The Sino-Vietnamese Teacher

 

Each year, when peach flowers blossom,

We see again the old teacher

Display black ink and crimson paper

On the sidewalk busy with passers-by.

 

Many people hire him to write,

Praising in wonder his talent:

“His dexterous hand draws like

Dancing phoenix, flying dragon.”

 

But each year, clients become rarer.

Where are you now calligraphy users?

Untouched red paper deep in sadness,

Unstirred ink gloomy inside the jar.

 

The teacher is still sitting there,

Pedestrians are unaware.

A yellow leaf falls on the paper

As dusty rain flies in the air.

 

This year, peach trees bloom again

Ancient teacher is not seen.

People from millennia past

Where are your souls now?

 

Translated by Dr. Chat V. Dang

From: Vietnam History: Stories Retold for a New Generation

 

Và cuối cùng là bản dịch sang tiếng Ý của Elena Pucillo Truong:

 

Il vecchio letterato calligrafo

 

Ogni anno sboccia il fior di pesco

Si rivede il vecchio letterato

Con il suo inchiostro di china, i fogli di carta rossa stesi

sul marciapiede tra i tanti passanti

 

In molti domandano una calligrafia

Poi prodighi di elogi si estasiano:

“Che abilita’ della mano nel tracciare dei tratti

cosi’ belli come un volo di dragone, una danza di fenice!”

 

Ma ogni anno, si contano gli assenti

Dove sono quelli che chiedono una calligrafia

La carta triste perde il suo splendore

L’inchiostro secca nel calamaio melanconico

 

Il vecchio letterato e’ sempre seduto li’

Essi vanno per la loro strada, nessuno si interessa a lui

Sulla carta cade la foglia ingiallita

Vola nell’aria una pioggia leggera

 

Quest’anno sboccia di nuovo il fior di pesco

Non c’e’ piu’ il vecchio letterato

Gli uomini del tempo passato

Dove se ne sono andati?

 

Traduzione di Elena Pucillo Truong

 

Nguồn: Chuyên mục Sống và Viết, tập san văn học nghệ thuật Quán Văn số 12, tháng 1-2013

Nhà văn Trương Văn Dân gửi Trí Thức VN

 

Ghi thêm: Sau khi bài này đăng trên Quán văn số 12, nhà thơ Lê Mộng Thắng có gửi email cho người viết và giới thiệu thêm một bản dịch sang tiếng Hoa ( http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=80). Xin chép lại để mời các bạn thưởng lãm:

 

LÃO TÚ TÀI

 

Niên niên đào hoa khai

Tổng kiến lão tú tài

Truy nghiễn hồng tiên bãi

Thông cù nhân vãng lai

 

Đa thiểu thị tự giả

Trách trách tiễn châu ky

Xảo bút nhất huy tựu

Long vũ nhi phụng phi

 

Lãnh lạc niên phục niên

Cố khách hà mang nhiên

Hồng tiên bi sắc thấn

Truy nghiễn sầu mặc kiên

 

Tú tài do tại ti

Lộ quá hữu thùy tri

Tiên thượng hoàng diệp lạc

Thiên biên tế vũ phi

 

Kim niên đào hựu tân

Bất kiến cựu thời nhân

Thương nhiên không trướng vọng

Yên tai vạn cổ hồn.

 

老 秀 才

 

年 年 桃 花 開

總 見 老 秀 才

追 硯 紅 箋 擺

通 衢 人 往 來

 

多 少 恃字者

嘖嘖 羨 珠 機

巧 筆 壹 揮 就

龍 舞 而 鳳 飛

 

冷 落 年 復 年

僱 客 何 茫 然

紅 箋 悲 色 矧

追 跰 愁 墨 堅

 

秀 才猶 在斯

路 過 有 誰 知

箋 上 黄 葉 落

天 邊 細 雨 飛

 

今 年 桃 又新

不 見 舊 時 人

傷然 空 悵惘

煙 災萬 古 魂

Quán Văn

nguồn trithucvn.org

Người muôn năm cũ…

Mùa Đông lạnh lẽo đang qua, nắng ấm mùa Xuân sắp đến, lòng chúng ta ai cũng đang nao nức đón chờ và hy vọng những điều tốt đẹp nhất sẽ đến trong năm mới. Người nghệ sĩ, vốn dĩ mang tâm hồn nhạy cảm chính là những người đầu tiên nhận biết được những tín hiệu của đất trời: văn thi nhạc hoạ tha hồ nắm bắt cảm xúc của mình, từ tiếng kêu ríu rít của cánh én dặt dìu, đến bóng chiều rớt trên giàn thiên lý, từ cánh hoa mai vàng đang ướm nụ hoặc chồi đào sắp nở… Và cùng với nụ hoa đào tươi thắm, ông đồ đã trở thành biểu tượng của mùa xuân.

 

Vì mỗi khi nhìn sắc thắm hoa đào giữa nắng xuân, chúng ta không thể không nhắc đến bài thơ Ông đồ của nhà thơ Vũ Đình Liên. Ở Việt Nam, nhắc đến Tết, có lẽ không có bài thơ nào được phổ biến rộng rãi như bài thơ “Ông đồ”. Lời thơ mộc mạc và giản dị là sự hoà quyện của hai nguồn cảm hứng: “Lòng thương người và tình hoài cổ” (Hoài Thanh).

Mỗi dịp Tết, trước thời khắc chuyển giao thiêng liêng giữa năm cũ đang tàn và năm mới sắp đến, người Việt xưa thường “xin chữ” viết trên giấy hồng điều, dán trước cửa để gửi gắm những mong ước, khát vọng của gia đình mình trong năm mới.

Chữ đó là chữ Nho, thứ chữ tượng hình rất giàu ý nghĩa. Người có hoa tay, có thể viết mà tưởng như đang vẽ tranh.

Đầu thế kỷ XX, trên các đường phố Hà Nội thường có những cụ đồ cặm cụi vẽ từng nét chữ trên giấy điều để bán cho dân Hà Thành vào những ngày trước Tết. Hình ảnh ông đồ già trong chiếc áo the, khăn xếp và guốc mộc cũ kỹ từ đó đã in sâu vào tâm trí và trở thành biểu tượng cho những mùa xuân cổ điển. Vũ Đình Liên đã nắm bắt hình ảnh nên thơ ấy và viết nên bức tranh thơ sinh động:

Trên một góc phố, dưới cánh hoa đào đang phơ phất trong gió xuân vẫn còn se lạnh, có một ông đồ với mái tóc bạc phơ đang bày mực đen và giấy đỏ. Rồi khi khách đến mua, người xem kinh ngạc nhìn thấy ông thầy đồ hoá thân thành một nghệ nhân đang vung bút. Tiếng trầm trồ thán phục. Trên giấy đỏ hiện lên những con chữ mà không hẳn là chữ, vì đó là một bức hoạ thần kỳ, đường nét như phượng múa rồng bay.

Nhưng ông đồ đang trải lên giấy chữ nghĩa của thánh hiền, hay đang trải lòng mình nỗi ngậm ngùi của kẻ sĩ đang nhìn thời cuộc đổi thay?

Câu hỏi ấy nhắc chúng ta nhớ lại thời kỳ đất nước Việt Nam trải qua những cơn biến động, xã hội đảo lộn, và hệ quả có liên quan đến số phận của ông: sự tàn tạ của nền Nho học. Khoa thi cuối cùng của triều Nguyễn đã khép, làm tiêu tan giấc mộng vinh quy của các đệ tử cửa Khổng sân Trình. Biến động ấy dẫn đến sự thất thế của một lớp người mà có thời chúng ta coi như biểu tượng của văn hoá truyền thống.

Người người đổ xô đi học tiếng Tây. Ông đồ cũng đành từ giã mái trường, từ giã những buổi bình văn, để chấp nhận cách mưu sinh buồn tủi là ngồi viết thuê dăm ba câu đối. Xưa nay ông quan niệm chữ Nho là thứ chữ thánh hiền và việc học không phải để kiếm sống mà là để làm người quân tử, để phò vua, giữ nước… thế nhưng trong thời buổi suy tàn, ông phải đi bán chữ. Chữ nghĩa cao quý ngày nào giờ trở thành một món hàng đem ra chưng trên vỉa hè đường phố… làm sao lòng ông không khỏi xót xa cho ánh hào quang rực rỡ một thời.

Trong nỗi xót xa của người buộc phải làm điều bất đắc dĩ, những tấm tắc ngợi khen của khách qua đường âu cũng an ủi được phần nào nỗi niềm của kẻ sinh bất phùng thời.

Nhưng rồi chút an ủi nhỏ nhoi ấy cũng không còn. Ông đồ cảm nhận số khách hàng mỗi năm mỗi vắng. Không còn ai cần, không còn ai hay là ông vẫn ngồi đấy cô đơn, lạc lõng giữa vệ đường. Màu sắc cũng phôi pha. Giấy cũng không còn thắm, bẽn lẽn nằm bên đĩa mực đã khô với những xác lá vàng.

Hình bóng lẻ loi, cô độc của ông đồ giống như một nỗ lực cuối cùng, đang cô đơn chống chọi trong vô vọng… cố níu giữ một thời vàng son trên nét bút giữa dòng đời hối hả. “Lá vàng rơi trên giấy” gợi trong lòng khách yêu thơ một không gian thấm đượm nỗi buồn, đang quấn lấy số phận hẩm hiu của ông đồ trước khi tàn tạ. Tiếng gõ nhịp thời gian càng khắc khoải với câu hỏi: “Người thuê viết nay đâu?” Hờ hững rồi lãng quên. Xung quanh ông chỉ là khoảng trống…

Xuôi dòng thời gian, mọi thứ lui vào dĩ vãng và để lại cho chúng ta bao nỗi niềm tiếc nuối. Trong số đó có hình ảnh ông đồ một thời vang bóng. Và bài thơ của Vũ Đình Liên là một hoài niệm day dứt, thương cảm cho một giá trị tinh thần sắp tàn, man mác nỗi lòng hoài cổ.

Mỗi độ xuân sang, đọc lại bài thơ, chúng ta không khỏi cảm thấy như trước mắt mình vẫn còn có bàn tay của ông đồ đang phóng bút. Cánh tay ông đưa đẩy, cổ tay ông cầm chiếc bút lông uốn lượn, rồi từng nét chữ còn tươi màu mực dần dần hiện ra mềm mại như “rồng, phượng” trên tờ giấy hồng điều đỏ thắm. Dường như trong phút xuất thần ấy ông đồ đang bặm môi, gửi gắm tất cả lý tưởng và khát vọng của mình lên từng nét chữ và nỗi niềm đã và đang làm con chữ sống dậy. Bài thơ của Vũ Đình Liên như muốn níu kéo thời gian lùi lại, đưa chúng ta trở về không gian cổ, để cùng tưởng nhớ thời vàng son của những đệ tử “cửa Khổng sân Trình”.

Trương Văn Dân

Sài Gòn 12-2012

Bài viết khác

Khác biệt giữa xưng tội cá nhân và việc cử hành sám hối ?

Khác biệt giữa xưng tội cá nhân và việc cử hành sám hối ?

09/09/2022

Trong bí tích sám hối, hay bí tích hòa giải, các tín hữu đến để xin ơn tha tội. Hình thức phổ biến nhất của bí tích này là việc cử hành giữa linh mục và hối nhân.

Sáu ‘siêu thực phẩm’ giúp sống khỏe, sống thọ

Sáu ‘siêu thực phẩm’ giúp sống khỏe, sống thọ

26/01/2023

Ăn uống lành mạnh là một phần quan trọng để kéo dài tuổi thọ, nhưng có thể khó để tìm ra chính xác loại thực phẩm nào bạn nên dùng hàng ngày.

Tôm khô sao cứ phải là Rạch Gốc xứ Cà Mau?

Tôm khô sao cứ phải là Rạch Gốc xứ Cà Mau?

26/01/2023

CÀ MAU, Việt Nam (NV) – Rạch Gốc là con rạch nhỏ từ xã Tân Ân, huyện Ngọc Hiển, chạy ra biển ở Mũi Cà Mau. Rạch Gốc xưa nay nổi tiếng với con ba khía ngon nhất nước nhờ ăn trái mắm đen vốn chỉ mọc hai bên con rạch này.

Art